Chào mừng quý vị đến với Website Phòng GD&ĐT Huyện Hàm Thuận Nam.
TRAO ĐỔI VỚI ĐỒNG NGHIỆP ĐÔI ĐIỀU SUY NGHĨ VỀ KHI GIÁO DỤC KỸ NĂNG SỐNG CHO HỌC SINH
“Giáo dục học sinh kỹ năng sống” để lại trong tôi một ấn tượng mạnh hơn bất cứ lời bình nào về nền giáo dục.
Nhớ người thầy giáo tôi ngày xưa chẳng khác một bậc Thánh hiền. Ông đem lại cho chúng tôi lòng công bằng, tình yêu thương, tinh thần đoàn kết giúp đỡ lẫn nhau, tư duy lý tính, ý nghĩa của cuộc đời … Với cách giáo dục như thế, sao mà lũ trẻ không có tình thương, sao mà chúng còn chịu sự ràng buộc và hạn chế của những điều này khoản nọ nào đấy ?
Tôi bỗng nhớ lại hồi học trung học, thầy giáo có tổ chức cho chúng tôi học tập tấm gương Lại Ninh.
Chuyện Lại Ninh như sau: Ngày 13 tháng 3 năm 1988, thiếu niên Lại Ninh 14 tuổi bỗng phát hiện thấy có đám cháy trong rừng, anh liền tức tốc chạy tới chỗ cháy và cầm lấy một cành cây hăng hái quên mình dập lửa. Tuy các đội viên đội chữa cháy từng khuyên mọi người chớ chạy đến gần đám lửa, nhưng vì không đành lòng nhìn thấy tài sản của Nhà nước bị thiệt hại, Lại Ninh vẫn tiếp tục dập lửa. Sau cùng đám cháy rừng bị dập tắt, hơn 3500 mẫu rừng được cứu thoát, trạm vệ tinh chuyển tiếp truyền hình trong rừng và nhà kho của công ty dầu lửa cũng bình yên vô sự. Sáng hôm 14, người ta tìm thấy xác Lại Ninh trong đống tro rừng.Tay phải anh vẫn còn nắm chặt cành cây, mặt hướng lên đồi, cặp kính cận thị văng đâu mất, tay trái bám lấy mặt đất, chân phải ở tư thế leo lên đồi. Lại Ninh đã vĩnh biệt chúng ta nhưng tinh thần của anh mãi mãi còn sống với chúng ta. Anh là tấm gương để chúng ta học tập noi theo! Anh mãi mãi là niềm kiêu hãnh của chúng ta!
Nghe câu chuyện thầy kể, ai cũng khâm phục Lại Ninh, nhưng riêng thầy – thầy lại “khóc”…
Lại Ninh là một thiếu niên tốt và có tinh thần quý trọng của công rất cao. Thế nhưng tại sao chúng ta không dạy dỗ trẻ em cách phòng tránh khi có cháy rừng mà lại khuyến khích các em chạy tới đám cháy? Có “tài sản” nào quý hơn tính mạng con người chăng ? Những người thân của Lại Ninh sẽ phải chịu đựng nỗi đau như thế nào vì chuyện ấy ? Còn có cách giáo dục nào thiếu đạo đức hơn lối dạy trẻ em như thế không ? Nhất là ngày nay, trong khi có những người ra sức chiếm đoạt “tài sản Nhà nước” thì ta vẫn tiếp tục dạy dỗ các em hy sinh thân mình để bảo vệ một loại tài sản nào đó, thử hỏi đạo trời ở đâu?
Mong rằng các thầy cô lưu ý: Khi xảy ra nguy hiểm, các thầy cô giáo bao giờ cũng khuyên răn học trò rời xa ngay nơi đó và hướng dẫn chúng rất tường tận cách tránh né. Thầy cô hiểu rằng tính mạng giữ được thì lại có thể làm ra tài sản… Cách giáo dục như thế thì có thể đưa bao nhiêu thanh thiếu niên ưu tú thoát khỏi cái chết!
Thế nhưng trước đây tôi đâu có biết đạo lý ấy. Tôi từng mong muốn mình cũng được như Lại Ninh liều thân chữa cháy, dẫu có hy sinh trong đám lửa thì cũng không quản ngại. Cho tới năm học lớp 12, tôi được một thầy giáo trẻ dạy môn sử có lương tri bảo ban cho dần dần hiểu rõ thực chất của nhiều vấn đề, từ đó tôi bắt đầu suy nghĩ sâu sắc. Sau khi trở thành nhà giáo, đi nhiều thấy nhiều, tôi dần dần hiểu ra rằng tính mạng con người, tình thương yêu, lòng khoan dung và niềm tin mới là thứ đáng quý nhất.
Kiểu giáo dục khuyên bảo lũ trẻ con ấu trĩ xông vào cứu cái gọi là “tài sản” ấy thật đáng trách, ngay cả loài cầm thú cũng chẳng làm thế. Tất cả mọi thứ vật chất đều có thể làm lại, riêng sinh mạng thì không thể.
Trong một số sách giáo dục kỹ năng sống lại đưa ra hình ảnh trẻ em đi chân không vượt qua đống mẻ chai, cho đó là “dũng cảm”. Điều đó chỉ có thể thấy trên ti vi: chương trình “Dám làm không?” và bao giờ người ta cũng đưa ra một lời khuyên: “Không nên làm”.
Tôi muốn các bạn đồng nghiệp đọc bài này, suy ngẫm để đưa ra cách giáo dục học sinh và cho ý kiến của các bạn.
Huỳnh Văn Nhiệm @ 08:43 31/12/2020
Số lượt xem: 324
- Hai cha con và con lừa (23/06/16)
- CHÀO MÙA HÈ NĂM HỌC 2015-2016 (23/06/16)
- Dạy thay đồng nghiệp bị bệnh. (24/06/15)
- flash sự tích chị hằng (19/11/14)
- ĐÔI ĐIỀU SUY NGHĨ VỀ CẦN PHẢI ĐỔI MỚI CĂN BẢN VÀ TOÀN DIỆN GIÁO DỤC (22/01/14)
Các ý kiến mới nhất